Gijjha Jātaka
Bồ-tát trong chuyện này là cha mẹ ta là thân quyến trong hoàng gia và Thứu vương
Làm sao thân lão biết tìm mồi...,
Bậc Ðạo Sư kể chuyện này trong lúc trú tại Kỳ Viên về một Tỷ-kheo phụng dưỡng mẹ mình.
Ngày xưa, khi vua Brahmadatta trị vì tại Ba-la-nại, Bồ-tát được sinh làm chim Thứu (kên kên). Khi lớn lên, ngài đưa cha mẹ đã già và mù mắt vào ở trong hang thứu và đem thịt quạ cùng nhiều loại khác về nuôi hai vị. Thời ấy có một thợ săn đặt bẫy bắt chim thứu quanh nghĩa địa Ba-la-nại.
Một hôm Bồ-tát đi kiếm thịt đến gần nghĩa địa và sa chân vào bẫy. Ngài không nghĩ đến mình, mà chỉ nhớ đến cha mẹ già: "Giờ đây làm sao cha mẹ sống được? Ta chắc hai vị sẽ chết vì không biết ta mắc bẫy, sẽ bơ vơ khốn khổ và héo mòn dần trong hang núi ấy". Do vậy ngài ngâm vần kệ đầu than khóc:
1. Làm sao thân lão biết tìm mồi Trong chốn hang sâu của núi đồi? Ta bị buộc chân vào chiếc bẫy, Làm nô lệ của Ni-la thôi.
Con trai người thợ săn, nghe ngài than khóc, liền ngâm vần kệ thứ hai, chim Thứu ngâm vần kệ thứ ba và cứ liên tiếp xen kẽ như vậy:
Con của thợ săn:
2. Chim Thứu, sao chim khóc ỉ ôi, Tiếng chim đưa đến tận bên tai, Ta chưa từng thấy hay nghe được Chim biết thốt ra tiếng giống người.
Chim Thứu:
3. Ta nuôi phụ mẫu đã già rồi Ở trong hang nọ dưới chân đồi, Làm sao thân lão tìm mồi được Khi thứu trở thành nô lệ người?
Con của thợ săn:
4. Kên kên nhìn xác chết đằng xa Hơn cả một trăm dặm vượt qua, Vì cớ sao chim không thấy rõ Lưới kia bẫy nọ thật gần mà?
Chim Thứu:
5. Khi đời sắp đến vận suy tàn, Thần chết đang đòi hỏi số phần, Dù có đứng gần bên chiếc bẫy, Cũng không thấy bẫy đặt dây giăng!
Con của thợ săn:
6. Thôi hãy về đi với lão thân Ở trong hang núi, hãy chăm nom, Về thăm cha mẹ trong an lạc, Chim được ta cho thỏa ước mong.
Chim Thứu:
7. Hỡi thợ săn cùng cả họ hàng, Cầu mong hạnh phúc đến nhà chàng! Ta về với mẹ cha già yếu, Chăm sóc hai thân ở dưới hang.
Sau đó Bồ-tát được giải thoát khỏi nỗi sợ chết, vui mừng tạ ơn vừa ngâm vần kệ cuối cùng, vừa ngậm đầy thịt trong mỏ và bay về đưa mồi cho cha mẹ.
Khi Pháp thoại chấm dứt, Bậc Ðạo Sư tuyên thuyết các Sự Thật. Lúc kết thúc các Sự Thật, vị Tỷ-kheo được an trú vào Sơ quả (Dự Lưu).
Rồi
2. Chim Thứu, sao chim khóc ỉ ôi, Tiếng chim đưa đến tận bên tai, Ta chưa từng thấy hay nghe được 3. Ta nuôi phụ mẫu đã già rồi Ở trong hang nọ dưới chân đồi, Làm sao thân lão tìm mồi được 4. Kên kên nhìn xác chết đằng xa Hơn cả một trăm dặm vượt qua, Vì cớ sao chim không thấy rõ 5. Khi đời sắp đến vận suy tàn, Thần chết đang đòi hỏi số phần, Dù có đứng gần bên chiếc bẫy, 6. Thôi hãy về đi với lão thân Ở trong hang núi, hãy chăm nom, Về thăm cha mẹ trong an lạc,
| Trong chuyện xưa | Thời Đức Phật |
|---|---|
| người thợ săn | Channa (Xa-nặc) |
| cha mẹ ta | thân quyến trong hoàng gia và Thứu vương là Ta |
Dịch giả: HT. Thích Minh Châu & GS. Trần Phương Lan · Đại Tạng Kinh Việt Nam, lưu hành phi lợi nhuận
Nguồn: BuddhaSasana — budsas.org
Bảng nhận diện tiền thân được trích xuất tự động từ đoạn kết của chuyện; một số dòng có thể chưa khớp được với hồ sơ nhân vật.